articlewriting1 1

Chuyện cổ tích mang tên Nguyễn Hữu Ân

Học tập
Sinh ra ở vùng quê nghèo Đông Hà, Quảng Trị. Lớn lên trong cảnh ly tán của mái ấm gia đình. Cuộc sống nghèo khó, không đủ nuôi năm người con ăn học. Cha mẹ phải gửi những con tứ tán mỗi đứa một nơi. Riêng út Ân được cha mẹ gửi làm công quả ở chùa trên tận miệt Đơn Dương – Bảo Lộc. Ngày tốt nghiệp lớp 12, cũng là ngày mẹ ruột phát bệnh ung thư. Ân phải tức tốc khăn gói xuống TP HCM để ôn thi ĐH và cũng tiện để chăm nom mẹ. Số tiền 4 triệu mà cả nhà phải chạy đôn chạy đáo vay mượn mới hơn tháng đã hết sạch.

 

Tiền chỉ để mua thuốc, nên hai mẹ con phải sống qua ngày dựa nhờ vào những chén cơm từ thiện của bệnh viện. Một buổi đi học, một buổi vào viện chăm nom mẹ. Bằng tổng thể tình thương và nghĩa vụ và trách nhiệm của mình, Ân đã chăm nom mẹ ruột bị bệnh ung thư trong Bệnh viện Ung bướu suốt mất tháng trời. Những ngày chăm nom mẹ trong bệnh viện, Ân có dịp tận mắt chứng kiến bao cảnh đời cơ cực, xấu số. Nằm chung phòng với mẹ, có một bệnh nhân mà thực trạng cũng đáng thương tương tự như, đó là bà Nguyễn Thị Phẳng quê ở Buôn Mê Thuột. Bà cũng bị bệnh ung thư nhưng ngặt nghèo hơn khi nằm đây đã sáu năm rồi mà chưa khi nào thấy con cháu, người nhà đến thăm hoặc chăm nom. Cũng như mẹ con Ân, ngoài chính sách chữa bệnh không tính tiền cho người nghèo mà bà được hưởng, hằng ngày bà cũng phải sống dựa vào những chén cơm từ thiện của bệnh viện. Cảm thông trước thực trạng trớ trêu của bà Phẳng, hằng ngày bên cạnh việc chăm nom cho mẹ, Ân còn tích hợp chăm sóc cho bà Phẳng. Lúc đầu chỉ là những việc làm phụ như mang nước, lấy cơm, nhận thuốc … sau đó em còn thay đồ, rồi giặt quần áo cho bà. Những hôm trở trời, bà Phẳng không ngủ được, Ân lại thức suốt đêm để quạt, săn sóc cho bà như con ruột.

Chăm sóc mẹ được sáu tháng thì căn bệnh hiểm nghèo đã cướp mất mẹ của Ân. Trước lúc nhắm mắt, người đàn bà bất hạnh nhân hậu đó đã trăn trối lại cậu con trai nhỏ của mình là hãy cố gắng chăm sóc bà Phẳng, và nhận bà Phẳng làm mẹ, để khi bà có vĩnh viễn ra đi thì vẫn có một người mẹ nữa để chăm sóc, để có dịp gọi tiếng mẹ thiêng liêng như bà vẫn đang ở cạnh con như ngày nào…

Ghi tạc lời mẹ dặn, Ân gạt nước mắt để chăm nom cho người mẹ thứ hai của mình. Vừa học ôn thi ĐH, vừa chăm nom mẹ nuôi ở bệnh viện. Hai mẹ con cũng nương dựa vào những bữa cơm từ thiện để sống qua ngày. Yêu thương và chăm nom như mẹ ruột của mình, Ân luôn làm tròn trách nhiệm của người con. Bà Phẳng cũng coi Ân như con ruột, đứa con mà bà không sinh ra nhưng bà quý hơn cả mạng sống của mình. Bà luôn động viên Ân cố gắng nỗ lực học tập. Không phụ lòng mong mỏi của những người mẹ, chính năm đó ( 2003 ) Ân đã đậu vào ĐH. Hằng ngày, sau những giờ tan học, Ân lại chạy vội vào bệnh viện để chăm nom mẹ nuôi. Phòng bệnh của mẹ cũng là nhà trọ của Ân. Những hôm eo hẹp, không đủ chỗ cho bệnh nhân nằm, Ân chọn luôn nơi gầm giường trong phòng bệnh của mẹ để nằm. Vừa tiện chăm nom mẹ, vừa là nơi học bài của Ân.

Hiện nay, Ân đã xin được việc làm thêm. Với công việc chạy bàn cho nhà hàng, mỗi tháng được gần 300 ngàn cũng tạm đủ đóng tiền học và tằn tiện góp lại cho đủ tiền để thỉnh thoảng mẹ nuôi vô được một toa hóa trị chữa bệnh.

Nói về tham vọng sau này, cậu sinh viên năm 4 ngành Du lịch, khoa Khu vực Đông Nam Á, trường Đại học mở bán công TP.Hồ Chí Minh cho biết : “ Nếu có điều kiện kèm theo sẽ hoạt động cùng mọi người lập ra quỹ tương hỗ cho những bệnh nhân ung thư, nghèo nàn và đơn độc ”.

Ngô Công Quang