imager 1 144185 700

10 BÀI VĂN KỂ LẠI NHỮNG KỈ NIỆM NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC, VĂN MẪU LỚP 8

Học tập
Ngày đầu tiên đi học là một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời của mỗi học sinh. Ngày khai giảng đầu tiên của em có gì đặc biệt, cảm xúc của em lúc ấy như thế nào? Em hãy Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học của mình để ôn lại những kỉ niệm và chia sẻ kỉ niệm đáng nhớ ấy với bạn bè của mình.Bạn đang xem : 10 bài văn kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học, văn mẫu lớp 8
Mục Lục bài viết:1. Dàn ý2. Bài mẫu số 13. Bài mẫu số 24. Bài mẫu số 3 5. Bài mẫu số 46. Bài mẫu số 57. Bài mẫu số 6 (siêu ngắn)8. Bài mẫu số 79. Bài mẫu số 8 (siêu ngắn)10. Bài mẫu số 9
*

Những bài văn Kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học

Và tôi còn nhớ, tôi vô tình làm lem mực vào một cuốn vỡ. Tôi khóc còn nhiều hơn cả lúc làm rách nát bìa bao. Sau đó, chị tôi an ủi một vài phút sau tôi mới thôi khóc. Tập vở, sách giáo khoa, bút viết, cặp táp đều đã chuẩn bị sẵn sàng. Đến tối, tôi không tài nào ngủ được, phải một lúc sau tôi mới thiếp đi. Đến sáng, sau khi đã thức dậy làm vệ sinh cá thể xong thì ba chở tôi đến trườngCòn đưa cho tôi một quả bóng xinh xinh có hình mặt cười. Tôi thấy những em học viên đến trường với khuôn mặt sáng sủa, vui tươi. Tôi cảm thấy bản thân tự tin hơn hẳn khi có bộ đồng phục tuyệt đẹp trên người mình. Tôi thấy trường tôi vừa thoáng đãng mà vừa xinh xắn nữa. Những cái cây cao cao có sắc tố đỏ thắm. Có bốn cái xích đu ở bốn góc sân trường .Tôi giật thót tim khi nghe thây tiếng trống khai trường vang lên “ tùng … tùng … tùng ”. Cả trường khởi đầu xếp hàng ngay ngắn trên sân. Và không biết va vào đâu mà khủng hoảng bong bóng tôi mang theo bị bê. Tôi nỗ lực nén lại không khóc lên. May mắn là có một bạn kế bên chia bớt cho tôi một vài bông hoa để đi diễu hành. Sau khi cuộc diễu hành kết thúc, cô giáo chủ nhiệm đón học viên lên lớp và cái bạn chia hoa khi nãy lại ngồi bên cạnh tôi. Mùi hương kì khôi của tập vở mới bỗng xông lên trong lớp. Đến giờ ra chơi có vẻ như chỉ có khoảng chừng mười lăm phút. Tôi ngồi trong lớp, không biết chơi với ai. và chơi trò gì nhưng có một đám bạn đến rủ tôi chơi. Tôi cảm thây xúc động làm thế nào ! Khi ra về, tôi vẫy tay chào tạm biệt những bạn mới của mình và lên xe. Bóng những bạn xa dần và tôi cảm thấy trong lòng mình dâng lên một cảm hứng xao xuyến quái gở. Ngày đầu tiên đi học của tôi là như vậy đó. Những kỉ niệm tyệt vời ấy luôn đọng lại trong trí óc của tôi và cũng những kỉ niêm ấy thúc giục tôi vào việc học tốt hơn. Vì vậy, tôi quyết tâm học tốt để không phụ lòng cha mẹ .

5. Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học, mẫu số 5:

Thời học viên là quãng thời hạn đẹp nhất trong cuộc sống của mỗi con người. Chính vì thế, những kỉ niệm gắn bó với tuổi thần tiên ấy cũng sẽ không khi nào phai nhạt trong tâm khảm tất cả chúng ta. Và với tôi, mà không, với rất nhiều người nữa, ngày khai trường đầu tiên sẽ là hồi ức tươi đẹp nhất, để lại ấn tượng thâm thúy nhất .Ngày khai trường đầu tiên của những bạn như thế nào ? Còn với tôi, đó là một buổi sang mùa thu trời trong xanh. Mẹ gọi tôi dậy từ sáng sớm, rồi lại quay quồng chuẩn bị sẵn sàng cho tôi ; nào quần áo đồng phục, sách vở, rồi nấu ăn sang cho cả nhà. Nhì mẹ bận rộn như vậy, tôi thầm tự nhủminhf phải vệ sinh thật nhanh gọn để mẹ không phải nhắc nhở. Ấy vậy mà cứ một lúc mẹ lại giục tôi “ Quỳnh ơi nhanh lên nào không lại muộn giờ mất ! ” Lúc ấy, tôi nghĩ thầm, chắc khai trường sẽ có rất nhiều chú công an, nếu mình đi muộn, mẹ sợ mình sẽ bị những chú ấy bắt nên phải luôn mồm thúc tôi như vậy. Thế nên tôi quáng quàng cả lên, ăn vội mấy miếng cơm rang và lúc này, người giục mẹ tôi chở đi khai giảng sớm lại chính là tôi. Mẹ cười đôn hậu và êm ả dịu dàng nói “ Cứ từ từ thôi con ạ, còn sớm mà, ăn cho no đã ” Rồi tới lượt bố tôi chậm rãi nói “ Hôm nay con đã là học viên lớp một rồi, phải ngoan và biết nghe lời mọi người hơn nữa, không còn nhõng nhẽo, làm nũng cha mẹ như những em bé nữa nghe chưa ! Trong lớp con phải cố gắng nỗ lực nghe cô giáo giảng bài, cố gắng nỗ lực tập đọc, tập viết, dành được nhiều điểm 10, con có hứa với bố không ? ” Tôi lí nhí đáp : “ Dạ, có ạ ! ” Tôi chào bố và ra sân lên xe, mẹ chở tới trường. Con đường thời điểm ngày hôm nay thật đông đúc và nhôn nhịp, tôi nghe mẹ bảo, ngày hôm nay, những bạn, những anh những chị cũng đi khai giảng như tôi. Tôi thú vị và tò mò về ngôi trường mới, không còn sợ chú công an như lúc ở nhà nữa. Tới rồi ! Ngôi trường mới của tôi. Ôi ! Đẹp quá ! Tôi thốt lên trong niềm sung sướng. Ngôi trường thoáng rộng và khang trang, trong sân trường có cả một hồ nước trong vắt và vườn cây với đủ những lời hoa. Đến chỗ nào tôi cũng chỉ cho mẹ những phát hiện mới của mình .*Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học ngắn gọnTới sân trường, tôi được mẹ dẫn vào hàng của lớp1A2. Chúng tôi, những cô bé, cậu bé học trò lớp 1 bước vào lễ chào cờ đầu tiên. Tôi vướng mắc không hiểu sao trên cổ của những anh chị lớp lớn, ai cũng đều đeo chiếc khăn màu đỏ. Về sau tôi được mẹ lý giải, nếu tôi cố gắng nỗ lực học tập và đạt tác dụng cao sẽ được kết nạp làm đội viên đội thiếu niên tiền phong Hồ Chí Minh và cũng sẽ được đeo khăn quàng đỏ như những anh chị ấy. Sau khi kết thúc nghi lễ chào cờ, cô hiệu trưởng lên nhắc nhở và căn dặn học viên trách nhiệm năm học mới. Khi cô đánh những tiếng trống đầu tiên, cũng là lúc từng chùm bóng bay sặc sỡ được thả lên trời. Buổi lễ kết thúc và chúng tôi trở về lớp. Bất chợt, tôi nhận ra … mẹ, mẹ đâu rồi ! Tôi hoảng loạn hòn đảo mắt khắp sân trường, vẫn không thấy mẹ đâu. Tôi òa lên khóc nức nở. Bỗng tôi nhận thấy có một bàn tay đặt lên vai mình, sau đó là giọng nói nhẹ nhàng “ Em bé ở lớp nào ? Sao đứng ở đây khóc mà không vào lớp đi ? ” Tôi ngước mắt lên, một chi lớn tuổi hơn tôi, dáng cao gầy, tóc thắt hai bên. Tôi vừa nói, giọng nói nghen ngào trong tiếng khóc “ Em … em học lớp 1A2. Em chẳng thấy mẹ ở đâu cả hu … hu … ” Chị phì cười rồi nói : “ Em bé ngốc, chắc mẹ em về rồi, em vào lớp đi, khi nào học tuy nhiên thì mẹ sẽ tới đón ” Tôi ngây thơ hỏi chị : “ Chị ơi, thế khi nào học tuy nhiên hả chị ? Em nghe chị hàng xóm bảo phải học 12 năm cơ, thế khi nào em lớn em lớn em mới được gặp mẹ à chị ? À chị ơi, em không biết lớp 1A2 ” “ Không phải đâu em à, em học từ giờ đây đến buổi trưa, mẹ sẽ đến đón ”, vừa nói chị vừa dẫn tôi tới một phòng học “ Đây là lớp 1A2, em nỗ lực học tập tốt nhé ! Thôi chào em. Chị cũng phải về lớp đây ! ” Nói rồi chi chạy đi, thoắt cái đã không còn thấy chị đâu nữa. Mãi về sau này tôi mới phát hiện, mình chưa hỏi tên, nhưng cái hình ảnhcao gầy và mái tóc thắt bím hai bên của chị đã để lại ấn tượng không khi nào quên trong tôi .Tôi bước vào lớp, một cảm xúc thật khó tả : Lạ lẫm, kinh ngạc và đôi chút lo âu. Cô giáo xếp chỗ ngồi cho chúng tôi thật nhanh gọn. Chỉ đến khi đã yên vị trong chỗ ngồi mới, tôi mới có dịp quan sát lớp học, cô giáo và những người bạn mới. Cảm giác lạ lẫm biến đi đâu mất, cô giáo nhắc chúng tôi lấy sách vở viết bài tập viết đầu tiên. Không gian trở nên im re. Sân trường vừa đông đúc, nhôn nhịp là thế, giờ đã không còn một bóng người. Giờ đây, tôi chỉ còn nghe thấy tiếng lích chích của vài chú chim non và tiếng đọc bài của cô giáo … “ Ngày đầu tiên đi học, mẹ dắt tay tới trường, em vừa đi vừa khóc, mẹ dỗ dành yêu thương … Ngày đầu như thế đó, cô giáo như mẹ hiền, … ” Ngày đầu tiên ấy trôi qua, nhưng những xúc cảm sẽ không khi nào mờ phai, và với tôi, cái ngày ấy như chỉ mới là ngày ngày hôm qua mà thôi, những vui, buồn, niềm hạnh phúc, thú vị, kinh ngạc, thấp thỏm trong ngày đầu tới lớp là những dư âm tới tận tương lai .

6. Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học, mẫu số 6:

Đã mấy năm trôi qua rồi, giờ đây tôi đã khôn lớn. Như thể nghe thấy tiếng trống vang lên buổi tựu trường đầu tiên của tôi và tôi cũng tưởng rằng điều đó như vừa mới xảy ra thôi .Vào tối hôm trước khi buổi tựu trường đầu tiên của tôi, ba tôi sẵn sàng chuẩn bị cặp sách, mẹ thì ủi quần áo để sẵn sàng chuẩn bị cho tôi đi học vào ngày mai. Mọi thứ đều đã được sẵn sàng chuẩn bị sẵn sàng chuẩn bị. Tôi thì háo hức đợi đến ngày mai vì đó cũng chính là sự tự hào của cha mẹ. Mong ước của họ là thấy con mình được cấp sách đến trường. Sáng hôm đó, tôi thức dậy thật sớm và vệ sinh cá thể xong, tôi tự mặc quần áo của mình, đeo cặp sách sẵn sàng chuẩn bị. Ọuang cảnh trên con đường thật kì quặc, khác hẳn so với trước đây, mọi thứ xung quanh đều được đổi khác. Từ những bãi đất trống đã thành những ngôi nhà lớn, từ những con đường hẹp đã trở thành một con đường thoáng đãng, thoáng mát. Khi đến trường, tôi thấy ngôi trường “ ôi chao, sao to lớn quá vậy ? kèm theo đó là một sự kinh ngạc trên khuôn mặt của tỏi. Tôi bị choáng ngợp và không dám bước vào nhưng khi thấy ai ai cũng đang vui tươi bước vào thì tôi lại suy nghĩ lại, bước qua cánh cổng đó là một quốc tế kì diệu sẽ mở ra. Thế giới kì diệu ấy sê giúp tất cả chúng ta khôn lớn, biết được những kiến thức và kỹ năng cần có và quen biết được nhiều bạn hữu mới, thầy cô mới, mang đến cho ta biết bao điều mê hoặc. Lúc xếp hàng, ai ai cũng đều đứng nghiêm chỉnh để đi vào lớp. Bước vào lớp học, tôi thấy rất tuyệt vời vì bàn và ghế được sắp xếp ngăn nắp, ngăn nắp. Các lớp khác cũng đều như vậy. Tôi nghe nói bên Nhật, ngày toàn dân đưa trẻ đến trường, ai ai cũng trong thời điểm tạm thời gác việc làm của mình để tham gia buổi lề khai giảng năm học mới. Đối với người Nhật, đó chính là ngày quan trọng nhất. Tới khi gặp cô giáo chủ nhiệm, tôi cứ sợ ràng cô sẽ rất nghiêm khắc và rất dữ cho tới khi qua tiết học đầu tiên thỉ tôi mới biết rằng cô là một cô giáo rất nhiệt tình trong việc giảng dạy, hiền lành, yêu thương và tận tình giúp đờ chúng tôi trong việc học tập. Sau khi học hết ngày đầu tiên thì tôi lại mong ước ngày hôm sau mau mau đến để tôi được đi học và tò mò nhiều điều mê hoặc hơn nữa .Suốt mấy năm qua, kí ức đó sẽ luôn luôn ghi khắc trong tim tôi. Nhớ lắm kí niệm tuổi học trò ơi !

7. Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học, mẫu số 7:

Vậy là năm nay em đã là một học viên lớp 8 rồi đó, đã là một cô học viên chững trạc không như ngày này của 8 năm về trước. Tám lần được dự lễ khai trường, nhưng buổi khai trường đầu tiên vào lớp Một vẫn luôn để lại trong kí ức em ấn tượng sâu đậm nhất và có lẽ rằng em sẽ không khi nào quên được kỉ niệm vào ngày hôm đó .Đêm hôm trước ngày khai giảng, em sống trong tâm trạng nôn nao, háo hức, chắc đó cũng là tâm trạng chung của những bạn mới khởi đầu đi học như em. Có một điều gì đó lạ lắm, quan trọng lắm đang xảy ra trong căn nhà nhỏ bé của mái ấm gia đình em. Như thường lệ Mẹ luôn là người chuẩn bị sẵn sàng rất đầy đủ những thứ thiết yếu cho em. Những cuốn sách giáo khoa, những cuốn vở gi bài đủ loại với những hình chuột Mikey, công chúa váy hồng … Chiếc bảng nhỏ, phấn viết, đồ lau, bút mực, bút chì … đủ cả. Em xếp gọn từng thứ trong chiếc cặp xinh xinh có hai quai để đeo lên vai cho tiện. Tất cả mọi thứ đã sẵn sàng chuẩn bị cho một ngày khai trường ấn tượng .

Hôm đó, mọi người thức rất khuya để chuyện trò, bàn bạc mà đương nhiên nhân vật chính là em. Mẹ mặc thử cho em bộ đồng phục học sinh Tiểu học: áo sơ mi trắng cộc tay và chiếc quần tây màu tím than. Đứng trước gương, em thấy mình lạ quá liền bật cười ngượng nghịu. Bà nội xoa đầu khen: “Cháu bà lớn rồi, trông chững chạc ghê! Ngày mai, cháu đã là cậu học sinh lớp Một! Cố học cho thật giỏi, cháu nhé!”Dù là một cô bé dễ ngủ nhưng buổi tối hôm đấy em phải nằm rất lâu mới có thể ngủ được. Bao nhiêu những suy nghĩ tưởng tượng về ngày mai cứ hiện lên trong đầu của em. Đầy thú vị những cũng không khỏi lo lắng hồi hộp.

Xem thêm : Hoa Hậu Biển Vân Anh Sinh Năm Bao Nhiêu, Hoa Hậu Biển Vân Anh Xinh Đẹp Cưới Chồng Lần 2*Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học mà em nhớ nhấtSáng hôm sau, mẹ chở xe đưa em tới trường. Ngồi sau xe, em nhìn cảnh vật hai bên đường thấy cái gì cũng mới, cũng lạ. Ngôi trường Tiểu học Đàm Duy Thành chỉ cách nhà khoảng chừng cây số mà sao em cảm thấy xa ghê ! Trước cổng trường là tấm băng-rôn đỏ điển hình nổi bật dòng chữ vàng tươi : Chào mừng năm học mới 2010 – 2011. Hai hàng cờ đuôi nheo đủ màu phất phới trong gió sớm trông giống như những bàn tay xinh xinh đang vẫy vẫy. Niềm vui tràn ngập nơi nơi, từ khung trời trong xanh, từ màu nắng tinh khôi, từ tiếng chim líu lo trong vòm lá lóng lánh sương thu từ những khuôn mặt trẻ thơ ngời ngời niềm hạnh phúc và tin yêu .Trong sân trường, người đông như hội. Các bạn trai tỏ ra mạnh dạn hơn. Các bạn gái ngại ngùng quấn bên chân mẹ, chẳng nỡ rời. Em cũng vậy. Nhìn ngôi trường ba tầng to lớn, em cảm thấy mình nhỏ bé làm thế nào ! Mẹ khuyên em hãy bình tĩnh, vui tươi và tập làm quen với chỗ đông người. Tuy đã rất nỗ lực nhưng tim em vẫn đập thình thịch pha lẫn cảm hứng rất khó tả. Một hồi trống vang lên giòn giã. Lễ khai giảng sắp mở màn. Các anh chị học viên lớp lớn khăn quàng đỏ thắm trên vai đã xếp hàng ngay ngắn. Phụ huynh trao con cho những thầy cô giáo chủ nhiệm lớp Một. Đây đó nổi lên tiếng khóc thút thít, tiếng gọi mẹ nho nhỏ. Em không khóc nhưng nước mắt cũng rơm rớm quanh mi. Một nỗi xúc động khó tả dâng lên trong lòng. Em bịn rịn rời tay mẹ, cùng những bạn xếp hàng theo lớp. Buổi khai giảng đầu tiên trong đời học viên mới trang trọng và trang nghiêm làm thế nào ! Tiếng trống trường thôi thúc, náo nức lòng người. Lá cờ Tổ quốc bay phần phật trên đỉnh cột. Giáo viên và học viên đứng nghiêm, mắt hướng về lá Quốc kì. Tiếng quốc ca vang vang trên sân trường rực nắng .Cô Hiệu trưởng đọc lời khai giảng năm học. Sau đó cô dặn dò, khuyên nhủ chúng em nhiều điều. Cô chúc chúng em học tập ngày càng tân tiến. Buổi lễ kết thúc, chúng em theo cô Hồng về nhận lớp, Lớp Một A gồm bốn chục học viên. Em rất vui khi gặp lại Sơn và Hải, hai bạn học chung ở trường Mẫu giáo Sơn Ca. Chỉ một lúc sau, em đã biết tên những bạn ngồi cùng bàn là Hoa, Tâm và Ngọc. Những câu chào hỏi ngần ngại làm quen cùng những ánh mắt kinh ngạc thật đáng yêu và dễ thương !Tan học, mẹ đã đợi sẵn ở cổng trường. Ríu rít như chú chim non, em kể cho mẹ nghe những chuyện về buổi khai trường, cho đến giờ đây, những hình ảnh ấy vẫn hiện lên nguyên vẹn trước mắt em. Nó đã trở thành kỉ niệm xinh xắn không thể nào quên của thời thơ ấu .

8. Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học, mẫu số 8:

“ Ngày đầu tiên đi học, mẹ dắt em tới trường, em vừa đi vừa khóc. Mẹ dỗ dành yêu thương, … ” Đó là những xúc cảm đầu tiên của tôi khi sẵn sàng chuẩn bị vào lớp một. Khi tôi ngân nga bài hát này thì lòng tôi lại nhớ đến những kỉ niệm đẹp của ngày đầu tiên đi học .Nhớ lại lúc ấy, cái thuở tôi còn bé xíu cùng mẹ bước chân vào một ngôi trường tiếu học rộng thênh thang. Khi mới vừa bước chân vào trường thì tôi nắm lấy tay mẹ tôi thật chặt chứ không như những lúc ở nhà ; đi đâu cùng được và cũng chẳng sợ gi. Có lẽ vì tôi đã quá quen với từng con hèm nhỏ ở nhà tôi nên tôi chẳng sợ gì cả, tôi chạy bỏ mẹ lại thật xa. Vậy mà lúc ấy tôi lại chẳng dám rời khỏi mẹ dù chỉ một bước. Giờ học mở màn, cồng trường đóng lại, tôi bơ vơ trong lớp nhìn ra ngoài cổng xem còn có mẹ không. Tôi như ở một quốc tế trọn vẹn khác khi tôi vừa chia tay mẹ. Lúc đó tôi chẳng biết phải làm gì chỉ biết đứng đỏ mà khóc. Và rồi, cô đến bên tôi, cô nắm lấy tay tôi và cô nói ràng : “ Đừng sợ, có cô đây ” Tôi nghe cô nói, lời nói thật ngọt ngào và êm ả dịu dàng biết bao. Tôi cứ ngỡ cô là người mẹ thứ hai của tôi, che chở, chăm sóc, chăm nom và dạy dỗ tôi. Tôi lúc ấy không còn đi chơi như ngày trước nữa mà tôi đã đi học .Ngày đầu đi học thật khó, tôi chẳng biết gì cả. Tôi chẳng biết cầm bút, chẳng biết sách vở là gì nhưng điều đó chẳng khó gì khi có cô bên cạnh tôi. Cô đã chỉ tôi cách cầm bút, tập cho tôi viết chữ. Và rồi ba tiếng trống trường vang lên, báo hiệu giờ về đã đến. Những bạn khác thì được ba mẹ đón về nhà. Cô cũng về nhà, chỉ còn lại một mình tôi – cậu học trò lớp một đơn độc trong căn phòng lạnh lẽo. Tôi đã khóc, khóc rất to rồi đùng một cái có ai đó khẽ đặt tay lên vai tôi và nói : “ Mình về nhà thôi con ”, lúc đó tôi mới nhận ra là mẹ đã ở bên tôi .Ôi ! Sao tôi thương đến thế, sao tôi nhớ đến thế. Cái ngày đầu tiên đi học của tôi. Cái ngày mà tôi có nhiều kỉ niệm nhất trong tuổi thơ của mình .

9. Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học, mẫu số 9:

Nói đến ngày đầu tiên đi học, không ai trong tất cả chúng ta quên được. Năm nay em đã học lớp 8, chẳng lạ gì ngày khai trường, nhưng em không thể nào quên được buổi khai trường, khi em khởi đầu vào lớp 1. Cảm giác kinh ngạc, ngần ngại khi thoát khỏi vòng tay của mẹ và bước qua cổng trường thật lạ kì .Đêm hôm trước ngày khai trường, cảm hứng trong em thật lẫn lộn : bồn chồn, vui mừng, bồn chồn và lo ngại nữa. Chẳng hiểu sao khi ăn cơm em cứ nghĩ đến buổi khai trường, rồi sau đó em đi đi lại lại, nôn nao trong người là ngày mai sẽ xuất hiện trong 1 sự kiện quan trọng, thật là thích biết bao. Mẹ đã chuẩn bị sẵn sàng tổng thể mọi thứ cho em, cái gì cũng thật lạ lẫm : bút chì, thước kẻ, … mà em giờ đây không nhớ rõ, nhưng mọi thứ đều đủ cả. Em thú vị ngắm từng thứ 1, rồi xếp ngăn nắp chúng vào cặp sách, lòng đứng hứng khởi. Rồi mẹ cho em mặc đồng phục của trường tiểu học : áo trắng và váy màu đỏ, em mặc vừa in. Nhớ lại tối hôm đó, em đeo cặp sách chạy xung quanh nhà cho mọi người xem mình đã khởi đầu chững chạc đến nhường nào. Căn nhà hôm đó như sinh động hẳn lên, mọi người buôn chuyện, nói về em, về tương lai của em. Gia đình đã kể cho em nghe rất nhiều về trường học, làm em càng hứng thú hơn. Bà nội em khen : “ Cháu lớn nhanh quá, nỗ lực học giỏi để mọi người vui nha ” em cười ngượng nghịu. Hôm dấy, phải thức khuya lắm em mới ngủ được, nhưng tại sao em lại trằn trọc khó ngủ như vậy nhỉ ? Em thao thức, tâm lý triền miên ” Không biết ai sẽ dạy nhỉ ? Bạn bè có nhiều không ? … Và em chìm vào giấc ngủ khi nào không hay biết. Sáng hôm sau, em dậy rất sớm, đánh răng, rửa mặt rồi ăn sáng, thật sự lúc đó em rất phấn khởi, sau khi mặc đồng phục xong mẹ đưa em đến trường bằng xe máy, trong lòng em xốn xang, hoảng sợ và háo hức .*Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học, những bài văn tuyển chọn

Trên trời, những đám mây bồng bềnh trôi đi như muốn ngao đó đây, bầu trời trong xanh. Vẫn con đường ấy, vẫn cảnh vật ấy, sao hôm nay lại thấy lạ vậy …Hàng cây như xanh hơn, cao hơn, những ngôi nhà trông khang trang hợn mọi ngày. Con đường thân quen ngày nào sao hôm nay sạch sẽ gọn gàng ghê. Mặt trời đã dần dần nhô lên, tỏa ra những tia nắng đầu tiên, thay thế cho màn đêm mờ ảo là ánh sáng hồng tươi đang lan tràn khắp không gian. Nhưng hàng cây xanh cũng vừa tỉnh giấc, đang khẽ rùng mình. Trên những tán lá xanh còn đọng lại những giọt sương sớm, co những chú chim dã dậy từ rất lâu và đang cất khúc ca chào đón ngày mới. Theo tiếng chim ca, những tia nắng vàng tươi cũng bắt đầu nhảy múa hát ca trên những con đường. Giờ đây, không gian không còn yên tĩnh nữa mà thay vào đó là tiếng nói cười của các anh chị học sinh đang rảo bước đến trường, và tiếng xe máy của các bác phụ huynh đưa con đến trường. Các bạn mặc quần áo rất chỉnh tề, gương mặt vui tươi nhưng không kém phần lo lắng. Chẳng mấy chốc mà em đã đứng trước cổng trư Đứa nào đứa nấy cũng đều ngơ ngác nhìn ngược nhìn xuôi và trên khuôn mặt chúng có chút gì đó sợ sệt. Thường thì khi gặp điều gì đó có vẻ lạ, tôi đều muốn khám phá và tìm hiểu nó. Có lẽ điều đó khiến cho ngày tựu trường đối với tôi thật đặc biệt, giống như một cuộc phiêu lưu kỳ lạ. Ngay trong lễ khai giảng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía những học sinh lớp một khiến tôi cảm thấy tự hào vô cùng. Mà đâu chỉ có mình tôi, nhiều bạn đứng trước, bạn thì ưỡn ngực ra vẻ, bạn thì mặt mày tỏ vẻ nghiêm túc lắm mà miệng thì cứ cười tít mắt. Rồi một chị lớp năm với cương vị là liên đội trưởng chỉ huy cho toàn trường hát quốc ca. Tất cả chúng tôi đều hát rất to. Tôi bất giác tưởng tượng ra mình chính là một chiến sĩ nhỏ đang đứng trong một đoàn kị binh oai hùng đánh đuổi những tên khổng lồ mà hằng đêm mẹ vẫn kể trong các câu chuyện cổ tích. Xong tiết mục chào cờ, chúng tôi được nghe đọc thư mừng ngày khai giảng của Chủ tịch nước. Điều này khiến tôi dần dần nhận ra được tầm quan trọng của việc học hơn trước rất nhiều. Tiếp đến là tiết mục đánh trống khai trường của thầy hiệu trưởng. Trông thầy thật hiền từ và nhân hậu biết bao. Thầy giống như một người cha lớn của hàng trăm em học sinh đang ngồi đây vậy. Tiếng trống trường cất lên “Tùng! Tùng! Tùng!” nghe thật vang xa báo hiệu cho một năm học mới đã đến. Rồi những quả bóng bay đủ màu sắc cũng được thả bay trên bầu trời. Lúc đó tôi có một cảm giác rằng mình cũng đang bay, đang bay trong một biển trời tri thức mới, vai trò một người học sinh đang đến với tôi khiến tôi tự hào vô cùng. Nó làm tôi cảm giác mình lớn hẳn lên không phải vì mấy hôm trước có cao hơn vài xen ti mét mà lớn hơn trong tiềm thức tôi mặc dù tôi chỉ vừa tròn sáu tuổi.

—————— HẾT ———————-

Viết về những kỷ niệm sâu sắc với thầy cô, mái trường là cuộc thi thường được tổ chức vào ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Nếu bạn chưa có ý tưởng cho bài viết của mình thì hãy tham khảo những bài viết mẫu viết về những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mà phonghopamway.com.vn.vn tổng hợp. Thông qua những bài viết này, các bạn sẽ biết cách sử dụng từ cũng như diễn đạt phù hợp làm cho bài viết trở nên ý nghĩa, giàu cảm xúc hơn.

https://noithatthachcaovn.com/van-mau-ke-lai-nhung-ki-niem-ngay-dau-tien-di-hoc-37960n.aspx