Image203

[SGK Scan] ✅ Tình yêu và thù hận (trích Rô-mê-ô và Giu-lị-ét) – Sách Giáo Khoa – Học Online Cùng https://noithatthachcaovn.com

Học tập

Tình yêu và thù hận (trích Rô-mê-ô và Giu-lị-ét)Tình yêu và thù hận (trích Rô-mê-ô và Giu-lị-ét)Tình yêu và thù hận (trích Rô-mê-ô và Giu-lị-ét)

Tình yêu và thù hận (trích Rô-mê-ô và Giu-lị-ét)Tình yêu và thù hận (trích Rô-mê-ô và Giu-lị-ét)
Tình yêu và thù hận ( trích Rô-mê-ô và Giu-lị-ét ) –
Cảm nhận được tình yêu cao đẹp mặc kệ thù hận giữa hai dòng họ của Rô-mê-ô và Giu-li-ét. Phân tích được diễn biến tâm trạng nhân vật qua ngôn từ đối thoại trong đoạn trích. Hiếu được tình yêu chân chính tạo ra tình cảm và nhân cách trong sáng, nâng đỡ, Cố Vũ con người vượt qua thù hận. TIÊU DẫNUy-li-am Sếch-xpia ( 1564 – 1616 ) là nhà thơ, nhà viết kịch thiên tài của nước Anh và của quả đât thời Phục hưng, thời kì được coi là “ bước ngoặt tân tiến vĩ đại nhất từ trước đến bấy giờ loài người chưa từng thấy, một thời đại cần đến những con người khổng lồ và đã sinh ra được những con người khổng lồ ”, Sếch-xpia là một con người khổng lồ nhựthế. Ông sinh tại thị xã Xtơ-rét-phớtôn Ê-vơn thuộc miền tây nam nước Anh trong một mái ấm gia đình kinh doanh ngũ cốc, len, dạ. Năm 1578, khi mái ấm gia đình sa sút, ông phải thôi học. Năm 1585, ông lên TP. hà Nội Luân Đôn kiếm sống và giúp việc cho đoàn kịch của Hầu tước Xtơ-ren-giơ, về sau trở thành Nhà hát Địa Cầu. Đây cũng là nơi ông gia nhập đại gia đình nghệ thuật và thẩm mỹ. Lúc này, nước Anh đang ở quy trình tiến độ phồn thịnh, là mảnh đất thuận tiện cho lí tưởng nhân văn ” tăng trưởng. Ông đã để lại 37 vở gồm kịch lịch sử vẻ vang, thảm kịch và hài kịch, mà hầu hết là siêu phẩm của văn học quả đât. Tác phẩm của ông là lời nói của lương tri tân tiến, của khát vọng tự do, của lòng nhân ái bát ngát và của niềm tin bất diệt vào năng lực hướng thiện và năng lực vươn dậy để khẳng định chắc chắn đời sống của con người. U.Séch – xpia ( 1 ) Dẫn theo Các Mác – Phrí-đrích Ấng-ghen, Tuyển tập, tập V, Lời nói đầu cuốn Biện chứng củatự nhiên, NXB Sự thật, TP. Hà Nội, 1983, tr. 465, ( 2 ) Lí tưởng nhân văn : còn gọi là chủ nghĩa nhân Lăn, một trào lưu tư tưởng văn minh của thời kì Phục hưng với nội dung chính là để cao, ca tụng, khẳng định chắc chắn con người, lấy con người làmchuẩn mực giám sát muôn loài và quốc tế. 197 Rô-mê-ổ Là Giu-Ji-ét là vở thảm kịch nổi tiếng tiên phong của Sếch-xpia, được viết vào khoảng chừng những năm 1594 – 1595, gồm năm hỏi bằng thơ Xen lẫn văn xuôi, dựa trên câu truyện có thật về mối hận thù giữa hai dòng họ Môn-ta-ghỉu và Ca-piu-lét, tại Vê-rô-na ( I-ta-li-a ) thời trung cổ. Tóm tắt tác phẩm : Câu chuyện mở màn từ đêm dạ hội hoá trang do mái ấm gia đình Ca-piu-lét tổ chức triển khai nhân ngày con gái họ là Giu-li-ét tròn 14 tuổi. Rô-mê-Ö, con trai nhà Môn-ta-ghịu, đang buồn bã vì bị Rô-da-lin khước từ đã cùng những bạn hoá trang đi vào nhà Ca-piu-lét, mặc dầu trước đó Rô-mê-ô đã có cuộc loạn đả với nhiều thành viên của dòng họ này. Tại đây, chàng đã gặp Giu-li-ét, người mà bá tước Pa-rít, cháu của Vương chủ thành Vê-rô-na đang muốn cầu hôn, Rô-mê-ô say đắm trước vẻ đẹp tuyệt vời của Giu-li-ét và cũng nhận được sự đồng cảm của Giu-lị-ét. Tình yêu của họ nảy nở và bùng lên mãnh liệt ( hồi 1 ). Cũng trong đêm ấy, Rô-mê-ô trở lại, leo lên bờ tường đối lập với phòng ngủ của Giu-li-ét, đúng lúc Giu-li-ét cũng ra đứng bên hành lang cửa số, thổ lộ lòng mình ( xem đoạn trích Tĩnh yêu và thù hận ). Họ hẹn ước, thề nguyền với nhau. Hơn thế, họ còn nhờ tu sĩ Lâu-rân làm phép cưới bí hiểm ( hồi II ). Nhưng mối hận thù thâm thúy giữa hai dòng họ lại nổ ra khi Ti-bản, anh họ Giu-li-ét, giết chết Mơ-kiu-xi-ô, người nhà Môn-ta-ghỉu. Rô-mê-ô đã giết chết Ti-bản và phải đi đày biệt xứ tại thành Man-tua. Giu-li-ét buồn bã vô cùng Gia đình Ca-piu-lét nhu yếu Giu-li-ét phải nhận lời lấy Pa-rít ( hồi III ). Giu-li-ét phải nhờ Lâu-rân giúp sức. Tu sĩ khuyên Giu-li-ét vờ vịt nhận lời và đưa cho nàng lọ thuốc ngủ có hiệu lực hiện hành 42 giờ. Trong thời hạn đó, tu sĩ sẽ cho gọi Rô-mê-Ö về. Đúng như dự trù của Lâu-rân, mái ấm gia đình Ca-piu-lét tưởng rằng con gái mình đã chết, thay vì đám cưới, họ tổ chức triển khai đám tang ( hồi IV ). Người đưa thư của Lâu-rân hướng về Man-tua, cùng lúc một người nhà thân tín của Rô-mê-ô, sau khi đã tận mắt chứng kiến mọi việc xảy ra với Giu-li-ét, cũng đi về thành Man-tua. Thành phố này đang bị dịch hạch. Người đưa thư của Lâu-rân đành quay về, còn người nhà Rô-mê-ô đã vào được thành phố, Nhận được tin dữ, Rô-mê-ô vô vọng, quay trở lại ngay và không quên mua sẵn một lọ thuốc độc. Chàng gặp Pa-rít ở khu hầm mộ và giết chết anh ta. Bước vào hầm mộ, chàng tìm đến nơi Giu-li-ét nằm, rồi uống thuốc độc chết. Giu-li-ét tỉnh dậy, thấy Rô-mê-ô đã chết bên cạnh, Giu-li-ét rút con dao mà Rô-mê-ô thường mang theo bên mình, quyên sinh luôn. Lâu-rân nhận lại bức thư liền đến ngay hầm mộ, nhưng không kịp. Hai mái ấm gia đình Môn-ta-ghỉu và Ca-piu-lét cũng đổ xô đến. Tu sĩ đã kể lại mọi chuyện. Vương chủ thành Vê-rô-na lên án hai dòng họ. Họ tự nguyện xoá đi mối thù truyền kiếp và dựng cho Rô-mê-ô và Giu-li-ét bức tượng bằng vàng ( hồi V ). Vở thảm kịch dựa trên xung đột giữa khát vọng yêu đương mãnh liệt với thực trạng thù địch vây hãm. Mối tình của họ chứng minh và khẳng định sức sống, sức vươn dậy vượt lên trên mọi thực trạng trói buộc con người. Mối tình đó cũng là lời phán quyết đanh thép, tố cáo thành kiến phong kiến, nguyên do thù hận của tình người, của chủ nghĩa nhân văn, Rô-mê-ô và Giu-lị-ét cũng đạt tới tầm cao về nghệ thuật và thẩm mỹ tổ chức triển khai kịch tính, qua việc dẫn dắthành động kịch và cá thể hoá ngôn từ nhân vật. Văn bản dưới đây trích lớp 2, hồi II của vở kịch. 198W ẵN BắN Vườn nhà Ca-piu-lét. Rô-mê-ô ra. Rô-mê-Ô – Kẻ chưa từng bị thương thì há sợ gì sẹo ( ! ). Giu-li-ét Open trên cửa sốẤy, khe khẽ chứ ! Ánh sáng nào vừa loé trên cửa số kia ? Đấy là phương đông, và nàng Giu-li-ét là mặt trời ! – Vừng dương đẹp tươi ơi, hãy hiện lên đi, và giết chếtả Hằng Ngao đố kị, héo hon và nhợt nhạt vì đau buồn khi thấy cô hầu của ảo lại đẹp hơn ả rất nhiều. Ả ghen với em thế thì em theoả làm gì ? Bộ cánh đồng cốt ” củaả xanh lè nhợt nhạt, chỉ hợp với những đồ ngu xuẩn ” 5 ), em hãy vứt nó đi. Đấy là người ta quý … Ôi ! Đấy là người ta yêu ! Ôi, giá nàng biết nhỉ ! – Nàng đang nói kìa, nhưng nàng có nói gì đâu : vậy là gì thế ? Đôi mắt nàng lên tiếng, ta sẽ đáp lời. Ta liều quá : có phải nàng nói với ta đâu, chẳng qua hai ngôi sao 5 cánh đẹp nhất khung trời có Việc phải đi vắng, đã thiết tha nhờ mắt nàng lấp lánh lung linh, chờ đến lúc sao về6 ). Ủ, nếu mắt nàng lên thay cho sao, và sao xuống nằm dưới đôi lông mày kia thì thế nào nhi ? Vẻ rực rỡ tỏa nắng của đôi gò má nàng sẽ làm cho những vì tinh tú ấy phải hổ ngươi, như ánh sáng ban ngày làm cho đèn nến phải thẹn thùng ; còn cặp mắt nàng trên khung trời sẽ rọi khắp khoảng trống một làn ánh sáng tưng bừng đến nỗi chim chóc sẽ lên tiếng hót vang và tưởng là đêm đã tàn. Kìa, nàng tìmá lên bàn tay ! Ôi ! Ước gì ta là chiếc bao tay, để được mơn trớn gò máấy ! Giu-li-ét – Ôi chao ! Rô-mê-ô-Nàng lên tiếng àng ti lộng lẫy hãy nói nữa đi ! BÖi đêm nay nàng toả ánh hào quang, trên đầu ta, như một sứ giả nhà trời có cánh, đang cưỡi những áng mây lững lờ lướt nhẹ trên không trung, khiến những kẻ trần tục phải cố ngước đôi mắt trắng dã lên mà chiêm ngưỡng và thưởng thức. – – – – IA ܐܝܬܝ ܥܝܢܝ ܪܩ ܼ ܘ1 ܼ ܓܝܘ … .. ܢ ܬܝ1 ܓܚܓܝܬ ܬ ܇ ܪ, ܕ ܹ ܝܨ t__ ” .. وي ، _ = L 1 2 – ܐ – ܕ – ܕ A …, ” ”. _, … – م r ( 2 ) ܐ ܕ ܕ o o, Mặt trăng, l La M. ܥܢ – L – à. Nữ thần này không lấy chồng, sống trình bạch suốt đời. Điều này trái với khát vọng của Rô-mê-ô nên hàng mới hững lời lẽ như thế so với nữ thần Mặt trăng. ܦ ܕ — ܡ ܶ ݂ – L – ܝ — — — ) ” – – – – 1 – — ܕ — — — — — ܡ ܶ ݂ 4 – ܀ 2 – ܠܐ – – ܩ – ܪ — .. – à – ܠܐ ܫ o o là Giu-li-ét. [ 4 ). Bô ránh đồ ܘܣܛܢ – Lܐ ܽ ܧ ܧ ܵ ܧܫ ܦ ܢ ܐ ܢܝ ܫ ܝ ܢܝ ܕܝ ܚ ܢܝ ܫܝ ܚ – ܫ ܶ ܥ – Lܢ o ( 5 ). Những đồng Ở đây dùng để chỉ những hịu lấy chồng. ( 6 ) Chờ đến lúc sao về : cách nói ví von, chỉ Rô-mê-ô đang đứng dưới thấp iu-li-ét thì đứng n hành lang cửa số trên cao. Khi ngước nhìn lên, Rô-mê-ô cảm thấy đôi mắt của Giu-li-ét sáng lộng lẫy hoà vào khung trời sao. 199G iu – li-ét – Ôi, Rô-mê-ô, chàng Rô-mê-ô ! Sao chàng lại là Rô-mê-ô nhi ? Chàng hãy khước từ cha chàng và khước từ dòng họ của chàng đi ; hoặc nếu không thì chàng hãy thể là yêu em đi, và em sẽ không còn là con cháu nhà Ca-piu-lét nữa. Rô-mê-Ô – nói riêng – Mình cứ nghe thêm nữa, hay mình nên lên tiếng nhỉ ? Giu-li-ét – Chỉ có tên họ chàng là thù địch của em thôi. Nếu chẳng phải là người họ Môn-ta-ghiu thì chàng cũng vẫn cứ là chàng. Môn-ta-ghiu là cái gì nhi ? Đó đâu phải là bàn tay, hay bàn chân, hay cánh tay, hay mặt mũi, hay một bộ phận nào đấy của khung hình con người. Chàng ơi ! Hãy mang tên họ nào khác đi ! Cái tên ghĩa gì đâu ? Bông hồng kia, giá tất cả chúng ta gọi bằng một tên khác thì hương thơm cũng vẫn ngọt ngào. Vậy nếu chàng Rô-mê-ô chắng mang tên Rô-mê-Ô nữa, thì mười phân chàng cũng vẫn vẹn mười. Rô-mê-Ô chàng ơi, chàng hãy vứt bỏ tên họ của chàng đi ; chàng hãy đem tên họ ấy, nó đâu phải Xương thịt của chàng, đổi lấy cả em đây ! Rô-mê-ô-Đúng là miệng em nói thế đấy nhé ! Chỉ cần em gọi tôi là tình nhân, tôi sẽ thay tên đổi họ ; từ nay, tôi sẽ không khi nào còn là Rô-mê-ô nữa. Giu-li-ét – Người là ai, mà khuất trong đêm hôm, chợt biết được điều tôi ấp ủ trong lòng ? Rô-mê-ô-Tôi không biết xưng danh cùng em thế nào. Nàng tiên yêu quý của tôi ơi, tôi thù ghét cái tên tôi, vì nó là quân địch của em. Nếu chính tay tôi đã viết tên đó, thì tôi xé nát nó ra. Giu-li-ét – Tai tôi nghe chưa trọn một trăm tiếng thốt từ miệng đó ra mà tôi đã nhận ra tiếng ai rồi. Chẳng phải anh Rô-mê-ô, và là họ nhà Môn-ta-ghiu đấy ư ? Rô-mê-ô – Hỡi nàng tiên kiều diễm, chẳng phải Rô-mê-ô cũng chẳng phải Môn-ta-ghiu, nếu em không ưa tên họ đó. Giu-li-ét – Anh làm thế nào tới được chốn này, anh ơi, và tới làm gì thế ? Tường Vườn này cao, rất khó trèo qua ; và nơi tử địa, anh biết mình là ai rồi đấy, nếu anh bị họ hàng nhà em phát hiện nơi đây. Rô-mê-Ô – Tôi vượt được tường này là nhờ đôi cánh nhẹ nhàng của tình yêu ; mấy bức tường đá ngăn sao được tình yêu ; mà cái gì tình yêu hoàn toàn có thể làm là tình yêu dám làm ; vậy người nhà em ngăn sao nổi tôi. Giu-li-ét – Họ mà phát hiện anh, họ sẽ giết chết anh. Rô-mê-ô – Em ơi ! Ánh mắt của em còn nguy khốn cho tôi hơn hai chục lưỡi kiếm của họ ; em hãy nhìn tôi âu yếm là tôi chẳng ngại gì lòng hận thù của họ nữa đâu. Giu-li-ét – Em chẳng đời nào muốn họ phát hiện anh nơi đây. ( Rô-mê-Ö 1 / à Giu-Ji-ét, d 1 ܝܗܘ ܵ ܓܬܟܝ ܐܬܝ ܓܘ ܬܝ ܓ1 ܓܙܘܓܝ ܓ. – THÉBÍNH, trong Tuyển tập kịch Sếch-xpia, NXB Sân khấu, Thành Phố Hà Nội, 1995 ) 200 Đoạn trích có mười sáu lời thoại. Sáu lời thoại đầu có gì độc lạ với những lời thoại sau ? Hình thức của những lời thoại đó là gì ? Tìm những cụm từ chứng tỏ tình yêu của Rô-mê-ô và Giu-li-ét diễn ra trong toàn cảnh hai dòng họ thù địch. Phân tích diễn biến tâm trạng của Rô-mê-Ô qua hình thức so sánh liên tưởng trong lời thoại tiên phong của nhân vật này. 4. Lời thoại “ Chỉ có tên họ chàng là thù địch của em thôi … ” cho thấy diễn biến nội tâm phức tạp của Giu-li-ét. Phân tích diễn biến nội tâm của Giu-li-ét để làm rõ Sếch-xpia đã miêu tả tuyệt vời tâm trạng người thiếu nữ đang yêu. 5. Chứng minh rằng yếu tố “ Tình yêu và thù hận ” đã được xử lý xong trong mười sáu lời thoại này. GHI NHO Thông qua câu truyện tình yêu vượt lên trên thù hận của Rô-mê-ô và Giu-li-ét, tác giả ca tụng và khẳng định chắc chắn vẻ đẹp của tình người, tình đời theo lí tưởng của chủ nghĩa nhân văn. LUYÊN TậP1. Qua đoạn trích Tình yêu và thù hận, chứng tỏ rằng : “ Ca ngợi tình yêu chân chính của con người cũng chính là khẳng định chắc chắn con người ”. 2. Nhập vai Rô-mê-ô và Giu-li-ét, trình diễn lại cảnh gặp gỡ qua hình thức một màn kịch ngắn. 14 NGUWAN 11 / A 201